ó chút bồi hồi, có những mặt người, có những cuộc đời… Có tiếng thở dài, có nỗi bùi ngùi… Có những mặt người… Có chút lệ nhòa, có những vực bờ… Có vẫy chào về, có nắng vàng nghèo… Có tối thật đều, có mắt thật chiều… Có chén rượu chờ trong quán đêm đen… Có những bạn bè xanh như người bệnh… Có tiếng cười và tiếng khóc mênh mông… Có tiếng tù và hối thúc trong tim… Có đếm từng giờ trong khi nằm bệnh… Có nhớ vài lần…
Có gì mà có lắm thế? Thi sĩ à?
(Có nói được gì những tiếng bi ai…)
You think I’m going to translate all that? Are you crazy??!
I am a genius. But you really think I can translate all that?
You’ve gotta be kidding.
Sorry. Really sorry.
3 responses so far ↓
DucHa // Jul 31, 2010 at 7:32 am
Translated by Google:
with little pay back, with those people, there’s life … sigh Yes, there are so feelingly … There are those people … There are some of glaze, some coastal areas … There are waved on, have poor sun … There are very dark, eyes … There are very afternoon cup of wine in the bar waiting for the night … There were blue as your friend … There are patients laugh and cry … There was a vast prison, and urged in the heart … There are now counting while lying sick in mind a few times … There …
trinh // Jul 31, 2010 at 8:49 pm
bài thơ này muốn nói 1 kiếp người đau khổ.Tôi cảm nhận được những gì mà bạn muốn thể hiện vì tôi cũng đã có những lúc tuyệt vọng và nhìn cuộc đời chỉ là màu đen.Nếu mỗi người tự biết thế nào là hợp lý, thế nào là hạnh phúc thì những bất công trong đời sống sẽ không còn ám ảnh mình được nữa
duc // Aug 1, 2010 at 1:48 am
cảm ơn bạn.
bay đi thầm lặng – Trịnh công Sơn
Có chút bồi hồi trong phút chia ly
Có những mặt người không yêu là vì
Có những cuộc đời hết sức ngây ngô
Đi trong tình dài có người đã tới
Sao trong hồn này tiếng lời hấp hối
Tôi không là người u mê khờ dại
Đã hết thật rồi tiếng nói vui tươi
Có tiếng thở dài dưới gió thu đông
Có nỗi bùi ngùi bay đi thầm lặng
Có những mặt người giữa phố hoang mang
Có chút lệ nhòa trong phút hôn nhau
Có những vực bờ chôn theo tình đầu
Có vẫy chào về giữa chốn binh đao
Đi sao nặng nề kiếp người nhỏ bé
Xa xăm ngọn cờ quê nhà vắng gió
Tôi không kẻ thù nên đau từ độ
Tóc úa là nhờ những tháng âu lo
Có nắng vàng nghèo trên lối đi xa
Có tối thật đều trong linh hồn nhỏ
Có mắt thật chiều dưới trán ngây thơ
Có chén rượu chờ trong quán đêm đêm
Có những bạn bè xanh như người bệnh
Có tiếng cười và tiếng khóc mênh mông
Tôi như mọi người mong ngày sẽ tới
Nhưng khi về lại thu mình góc tối
Trong tôi rụng đầy bao nhiêu nụ cười
Có nói được gì những tiếng bi ai
Có tiếng tù và hối thúc trong tim
Có đếm từng giờ trong khi nằm bệnh
Có nhớ vài lần những má môi xinh.
Leave a Comment